Hợp âm Vỹ Dạ nhớ em

Ta [D] về Vỹ Dạ một ngày [G] đông, gom hết nắng [C] chiều
[D] cũng không [G] đủ làm [Am] em hồng đôi [G] má
Nắng đã [D] phai màu trên từng cánh [G] lá
[Am] Gió cuốn [D] trôi để [C] lại những thân [D] gầy.

Em ở [G] đâu?
Cô gái [Am] Huế ta [G] gặp buổi chiều [D] kia
Mỗi ngày [Am] qua là mỗi chiều vắng [Em] lặng
Bây [D] chừ ta với Huế [G] vào mưa.

ĐK: Những [Em] lần nghe em kể chuyện [C] xưa.
Ta yêu [Am] Huế hay [D] yêu người xứ [G] ấy
Yêu mà [D] sao ta buồn đến [C] vậy
Yêu mà [D] sao [C] ngọng nghịu chẳng nên [G] lời.

Vỹ Dạ chiều [C] nay [G] mây phủ ngang [D] trời
Ta tìm [Em] đến mà [D] sao như lạc [Bm] bước
Làm sao [D] gặp lại dấu [G] chân xưa [C][G]

Em ở [G] đâu?
Chiều [Em] nay trời có đổ [D] mưa
Chắc chẳng [G] biết ta về thăm Vỹ [D] Dạ
Chắc chẳng [Am] hay gió [G] thì thầm với [D] lá
Ta và Vỹ Dạ nhớ [G] em.

Bình luận