Hợp âm Chuyện nhà bé thôi con đừng về

1. Nhà tôi [G] bốc khói trắng ngút [D] lên ban trưa mùa [Em] hè [C]
Mẹ tôi [G] nói chuyện nhà bé [D] thôi, con đừng [Em] về [C]
[G] Bố đi làm [D] xa, [Am] mẹ làm việc không [Em] ngừng
Tôi không [G] nói chỉ lặng lẽ [D] đeo ba lô lên [C] lưng [G]

2. Em trai tôi [G] nói “Đợi chút [D] nha, em về [Em] cùng” [C]
Tôi đi [G] trước để lại chiếc [D] tin, “Đừng lo lung [Em] tung” [C]
[G] Suốt đêm nằm [D] khóc, [Am] lo là mình vô [Em] dụng
Hai mươi [G] mấy năm mình [D] đã sống quá ung [C] dung [G]

ĐK:
[C] Nhà là nơi ấm [G] áp ngọt ngào, mà [D] ta đôi khi hay [Em] quên
[C] Nhà là nơi xứng [G] đáng được dành nhiều [D] thời gian để yêu [Em] thêm
[C] Từng ngày trôi ta [G] luôn nguỵ biện, rồi [B7] lơ là điều thương [Em] mến
Để rồi hôm [C] nay, khóc rất [D] to, khi khói trắng bốc [G] lên.

3. Tôi về [G] đến nhà khi những [D] ngôi sao vẫn còn [Em] sáng [C]
Tìm trong [G] mắt mẹ những âu [D] lo mà mẹ đang [Em] mang [C]
[G] Bố đi làm [D] xa, mẹ sợ [Am] lo nên không nói [Em] gì
Tôi chỉ [G] biết ngồi im lắng [D] nghe, không nói thêm [C] chi [G]

ĐK:
[C] Nhà là nơi ấm [G] áp ngọt ngào, mà [D] ta đôi khi hay [Em] quên
[C] Nhà là nơi xứng [G] đáng được dành nhiều [D] thời gian để yêu [Em] thêm
[C] Từng ngày trôi ta [G] luôn nguỵ biện, rồi [B7] lơ là điều thương [Em] mến
Để rồi hôm [C] nay, khóc rất [D] to, khi khói trắng bốc [G] lên.

[C] Nhà là nơi có [G] bố và mẹ, nơi [D] luôn có tình yêu [Em] thương
[C] Nhà là nơi luôn dang [G] tay chờ đợi, dù [D] ta có đi muôn [Em] phương
[C] Từng ngày trôi ta [G] luôn nguỵ biện, rồi [B7] lơ là điều thương [Em] mến
Vậy mà chưa [C] bao giờ chúng ta, phải [Am] nghe một điều xót xa
[C] Một điều như là, [D] “chuyện nhà bé thôi, con đừng [G] về”

Comments